Xu hướng [POST] Kaity Nguyễn bị nghi là Mỵ Châu thời 4.0, vác cả gia tài dâng trai ở Gái Già Lắm Chiêu 5?

Avin Lu nhớ thời còn làm bông gòn, bán thuốc lá: Sài Gòn vất vả nhưng mà dễ sống nếu mình có mục tiêu!

Có ai ngờ một Avin Lu mộc mạc ở Sài Gòn Trong Mưa, lung linh trên các sân khấu âm nhạc lại từng trải qua thời niên thiếu chật vật đủ thứ nghề, làm mọi thứ cũng chỉ để nuôi ước mơ nghệ thuật nơi xứ người.

Từng được biết đến với danh xưng học trò cưng của Tóc Tiên ở Giọng Hát Việt, có ai ngờ một ngày Avin Lu lại xuất hiện trước chúng tôi với tư cách một diễn viên điện ảnh. Khác với hình ảnh thường thấy trên sân khấu, Avin trong buổi phỏng vấn lại mang dáng dấp của Vũ ở Sài Gòn Trong Mưa, có chút dè dặt ban đầu nhưng khi đã nhập cuộc rồi thì say mê, nhiệt huyết vô cùng. Đó là một Avin khi sâu lắng, ánh mắt hấp háy kể về chặng đường 10 năm trai đất Bắc gắn bó với Sài Gòn, phải tự lập nơi xứ người từ năm lớp 9. Là sự tự tin, thận trọng và tâm tư đầy tình cảm cho vai diễn điện ảnh đầu tay, hai mối tình lớn từng trải qua và những cú "bộp" vào mặt rất "made in Saigon".

Avin Lu nhớ thời còn làm bông gòn, bán thuốc lá: Sài Gòn vất vả nhưng mà dễ sống nếu mình có mục tiêu! - Ảnh 1.

Sài Gòn như một người thầy rất thật và thực tế khiến tôi đánh mất sự ngây ngô ở đây

10 năm hoạt động ở Sài Gòn, những biến cố nào làm nên Avin Lu bây giờ?

Nhiều biến cố xảy ra lắm. Khi vào Sài Gòn, nghề đầu tiên tôi làm là công nhân, lúc đó lựa nghề nào nhẹ nhất thì làm thôi, kết quả tôi làm công nhân ở xưởng nệm bông gòn. Vào trong đó làm thì mới biết được không có nghề nào nhẹ cả, 10 tấn bông với 10 tấn sắt thì cũng y chang nhau. Tôi làm ở xưởng bông gòn hết hè năm lớp 9 thì tập trung cho việc học, buổi tối tham gia thêm các lớp năng khiếu như nhảy để làm quen để làm quen với tiếng Nam. Tôi tập nhảy từ hồi ở ngoài Bắc, theo những clip trên mạng thôi, rồi lớp 10 vào Sài Gòn thì mới đi học thầy và lập nhóm với các bạn, nhóm có đi thi giành được giải nhất, giải nhì, rồi có niềm tin mở lớp. Lớp duy trì được 2 năm, đến năm thứ 3 thì nhóm tan rã.

Tới Tết, tôi đi bán sim rồi làm cà phê ở đường Tú Sương, rất nhiều quán quanh Sài Gòn. Sau đó nâng cấp lên, từ làm phục vụ chuyển qua lễ tân, một thời gian lại chuyển sang bán thuốc lá và đây cũng là nghề cuối cùng mà tôi làm bên ngoài nghệ thuật cho tới giờ. Năm 2015, khi học năm 2 đại học thì tôi dừng bán thuốc lá. Sau đấy tôi có về quê thăm nhà, rồi giọng bị pha tiếng Nam, bố kêu nói tiếng mẹ đẻ đi rồi bố bảo tương lai thích gì thì cứ tâm sự. Tôi nói với bố luôn là mình thích làm nghệ thuật. Sau đấy tôi vào lại Sài Gòn, quyết giữ giọng mẹ đẻ là giọng Bắc, cố gắng kiên trì luyện tập thanh nhạc và đi thi The Voice.

Khoảng thời gian ở Sài Gòn hẳn là không dễ dàng?

Không đâu, với tôi Sài Gòn dễ sống mà. Vì tôi có thể làm bất cứ nghề nào, chẳng qua là nó cực hay không, mình có trình độ hay không, chứ mình xin vào đâu người ta cũng nhận, cũng dễ chịu. Con người ở Sài Gòn cũng khá thoải mái, tôi lạc đường hay có chuyện gì, chỉ cần hỏi là mọi người rất nhiệt tình, rất thân thiện giúp đỡ.

Còn nữa, Sài Gòn dễ sống khi mình có mục tiêu. Nếu như không có mục tiêu thì mình còn không biết mình ở đây để làm gì, mọi thứ trở nên vô nghĩa. Khi mình có mục tiêu thì mình cứ cố gắng, ngày hôm nay mình làm cái này, ngày mai mình làm cái kia, dù làm bao nhiêu nghề đi nữa thì đó cũng chỉ phục vụ cho ước mơ của mình mà.

Avin Lu nhớ thời còn làm bông gòn, bán thuốc lá: Sài Gòn vất vả nhưng mà dễ sống nếu mình có mục tiêu! - Ảnh 2.

Có thời điểm nào cảm thấy mệt mỏi, muốn về Bắc và từ bỏ mục tiêu?

Không hề. Vì mục tiêu đó tôi chưa thực hiện được nên lúc nào cũng tìm cơ hội, tìm cách, nghĩ làm sao để cho mình trưởng thành hơn. Đôi lúc cũng có nản, thì tôi sẽ về nhà hoặc gọi điện cho ba, cho mẹ, tâm sự với bạn bè giúp tôi vực dậy tâm lý để vượt qua. Chứ tôi chưa bao giờ có suy nghĩ phải từ bỏ mục tiêu của mình.

Vậy giữa vui và buồn, Sài Gòn cho bạn điều gì nhiều hơn?

Với tôi, vui chiếm nhiều hơn, vừa mới vào đây là tôi đã ngợp, ngợp với áp lực công việc và lối sống ở trong này. Con người thì vui nhưng áp lực công việc nó khiến tôi có nhiều nỗi buồn nhưng đôi khi tự nhiên lại có điều gì đó khiến tôi lên tinh thần. Ví như khi làm công nhân, làm nguyên một tuần tự dưng có một ngày được nghỉ, vì mất điện hoặc lý do nào khác cũng khiến tôi vui lắm, bởi lúc đó mình sẽ có thời gian để làm nhiều thứ khác hơn.

Niềm vui lúc đó đơn giản còn bây giờ thì sao, có khác nhiều không?

Cho tới thời điểm bây giờ thì không khác nhau lắm chỉ là mình phải cân bằng giữa việc tiền bạc và cơm áo thôi. Trước kia tôi mộng mơ lắm, cứ nghĩ mình đi làm ít tiền cũng được nhưng vui bởi vì mình được tự do làm những điều mình muốn. Ba mẹ không cấm nhưng không có sự quản lý của ba mẹ thì tôi sẽ làm những điều tôi cảm thấy hạnh phúc. Ví dụ như học nhảy, chiều đi học phụ đạo học ở trong trường, dù là học thêm thôi nhưng có vài lần tôi cúp học, nếu để ba mẹ biết thì chắc rất buồn lòng. Cho tới bây giờ môn nhảy là môn tôi tự tin nhất.

Avin Lu nhớ thời còn làm bông gòn, bán thuốc lá: Sài Gòn vất vả nhưng mà dễ sống nếu mình có mục tiêu! - Ảnh 3.

Thử ví Sài Gòn với một điều gì đó xem sao?

Sài Gòn với tôi như một thầy giáo, giúp tôi nhận ra hết những thứ về cuộc sống, rồi phân biệt đúng sai. Đôi khi mình cãi ba mẹ mà không biết mình sai đâu. Dần dần tôi mới nhận ra rằng những điều ba hay ông bà, người lớn nói đều đúng. Ngày xưa ông, mẹ với gia đình cứ bắt tôi phải học tôi không nghĩ như vậy. Sau này tôi mới biết muốn thành công ở một nghề nào đấy, thì mình phải tìm hiểu, phải học sâu về nghề đó. Sài Gòn như người thầy của tôi cả về cuộc sống, về tinh thần, cách đối nhân xử thế.

Avin Lu nhớ thời còn làm bông gòn, bán thuốc lá: Sài Gòn vất vả nhưng mà dễ sống nếu mình có mục tiêu! - Ảnh 4.

Đó là một người thầy rất thật và thực tế, như một cú bộp vào mặt luôn. Ví dụ những lần mình không cẩn thận ở ngoài đường mình bị giật, bị cướp hay tai nạn thì hậu quả sau đó mình nắm và rút kinh nghiệm được liền, gọi là có học và có hành. Chứ ba mẹ, thầy cô hay người lớn dạy mình nên làm thế này làm thế kia, chưa chắc mình đã tin hoặc làm được. Nhưng Sài Gòn bộp một phát vào mặt luôn.

Sài Gòn đối với tôi bây giờ không phải là một thầy giáo nữa cũng không phải một đối thủ độc ác hay tạt một gáo nước lạnh vào mặt tôi, mà Sài Gòn bây giờ như một người bạn. Bởi vì tôi đã cân bằng và hiểu được Sài Gòn, thật ra Sài Gòn hay bất kỳ nơi đâu cũng thế, nó cũng giống như con người vậy khi mình hiểu, biết cân bằng nó thì mọi thứ sẽ ổn hơn rất nhiều. Ví dụ như khó khăn ở hiện tại của tôi cũng khác với hồi xưa rất nhiều, hồi xưa gặp khó khăn thì tôi rất choáng ngợp và vùng vẫy với nó, nhưng hiện tại tôi đã biết nó như vậy rồi thì tôi sẽ bình tĩnh tìm cách giải quyết, tinh thần cũng nhẹ nhàng hơn và giải quyết vấn đề nhanh gọn hơn. Đôi khi cũng giận hờn nhau lắm, tôi ghét Sài Gòn lắm vì tự nhiên đang yên đang lành bị giật điện thoại, đang yên đang lành bị người nọ người kia hại. Nhờ có những điều này thì tôi mới biết đó là trải nghiệm, sau này dù có bị như vậy một lần nữa thì tôi cũng có kinh nghiệm rồi, rồi tôi còn dạy lại cho những người em của mình.

Avin Lu nhớ thời còn làm bông gòn, bán thuốc lá: Sài Gòn vất vả nhưng mà dễ sống nếu mình có mục tiêu! - Ảnh 5.

Bài học khắc cốt ghi tâm của bạn ở Sài Gòn?

Nhiều quá luôn. Ví dụ như việc học, đến Sài Gòn tôi mới nhận ra, khi muốn ước mơ, mục tiêu của mình rõ ràng hơn thì mình phải học, phải làm nhiều thứ và dồn nhiều năng lượng vào công việc đó hơn. Hay ngày xưa ở nhà ba với ông ngoại có nói sống phải làm sao mà người ta có thể phục mình, yêu mến mình, người ta đối xử với mình tốt thì trước tiên mình phải đối xử tốt với người ta. Lúc đấy tôi không tin lắm, thậm chí tôi còn sống theo kiểu không bao giờ để cho mình thiệt bất cứ một điều gì. Vào Sài Gòn, thỉnh thoảng có một ai đó giúp tôi, tôi cảm thấy sao tự nhiên người ta tốt với mình như vậy. Dần dần tôi mới nhận ra rằng mình muốn người ta tốt với mình thì mình phải cho đi, mình tốt với người ta trước thì sau này họ cũng sẽ đối xử tốt với mình.

Đó là những gì mình được, còn điều đánh mất ở Sài Gòn thì sao?

Tôi đánh mất cái ngây ngô ngày xưa ở Sài Gòn. Hồi mới vào đây tôi cảm thấy Sài Gòn là một thiên đường, cái gì cũng có, mình muốn học cái gì cũng được. Mọi người đều như mình, ai cũng có ước mơ hoài bão. Ở ngoài quê khi tôi ngỏ ý muốn làm một nhóm nhảy với đám bạn ở ngoài đấy thì không ai ủng hộ cả. Mọi người nói rằng tôi làm màu, không lo học hành. Nhưng khi vào Sài Gòn thì khác, ở ngoài công viên người ta cũng có thể nhảy được, người ta cũng có thể mang đàn ra hát, mọi người dường như đang sống cùng tần số với mình nên rất vui.

Avin Lu nhớ thời còn làm bông gòn, bán thuốc lá: Sài Gòn vất vả nhưng mà dễ sống nếu mình có mục tiêu! - Ảnh 6.

Bạn có mối tình nào sâu đậm ở Sài Gòn không?

Tôi có hai mối tình nhớ nhất. Mối tình đầu là khi tôi mới vào Sài Gòn, lúc đó tôi còn trong sáng, mình thích người ta nhưng lại không dám nói, một phần vì mặc cảm gia đình, một phần nữa tôi tâm niệm trong đầu là tôi phải cố gắng đậu đại học rồi đi làm, mình mà không cố gắng thì không ai cứu được mình hết. Cho nên mối tình đó cứ trôi qua một cách rất ngây ngô suốt 3 năm cấp 3.

Sau đó khi học đại học xong tôi mới gặp được một người cho tôi cảm giác như gia đình vậy. Từ lúc vào Sài Gòn không ở gần ba mẹ nên việc một ai đó cho mình cảm giác gia đình, được người ta chăm sóc quan tâm, trời ơi nó phê lắm luôn. Chị ấy cho tôi cảm giác sống đúng với con người thật của mình. Khi nào nghĩ về gia đình hay điều gì đó làm mình mất đi mục tiêu thì tôi rất sợ, nhưng chị ấy cho tôi cảm giác muốn bỏ tất cả để về với gia đình.

Hồi cấp 3 tôi hay nhịn ăn sáng để dành tiền còn làm nọ kia. Còn khi lên Đại học, tự nhiên mình nhận được một bữa ăn sáng, một hộp cơm, lúc ấy thực sự cảm động. Người ta phải dậy sớm để nấu cơm cho mình thì người ta phải thương mình lắm. Nếu gia đình của ba mẹ không đi được đến đâu cả thì tôi muốn gia đình của mình không đi theo vết xe đổ của họ. Nên tôi đã dành 100% năng lượng của mình cho mối quan hệ này, lần đầu biết yêu, lần đầu biết hi sinh, biết thế nào là buồn vui trong tình yêu. Mối tình kéo dài được ba năm thì kết thúc, cũng nhờ có người  đó mà tôi học được cách yêu cho đúng. Đây là mối tình sâu đậm nhất từ trước đến giờ luôn.

Avin Lu nhớ thời còn làm bông gòn, bán thuốc lá: Sài Gòn vất vả nhưng mà dễ sống nếu mình có mục tiêu! - Ảnh 7.

Sài Gòn Trong Mưa cho tôi được hát và sống lại với con người của mình từ 10 năm trước

Mối tình ở ngoài đời thật này có được bạn đem vào phim không?

Mối tình đó với tôi là bài học. Nỗi đau đó mà đem lên màn ảnh thì thật sự tôi không muốn, lặp lại một lần nữa kinh khủng lắm. Nhưng vai diễn này cần như vậy, nên ở giai đoạn tiền kỳ, cảm xúc đó lại ùa về, chứ tôi không nghĩ nhờ có những cảm xúc đó mà tôi mới thực hiện được vai diễn. Mà tôi phải cảm ơn vai diễn này vì cho tôi tôi được sống, được thể hiện những cảm xúc mà không thể nào nói được với ai. Tới bây giờ tôi rất nhẹ lòng.

Vai diễn trong Sài Gòn Trong Mưa như thế nào với bạn? Điều gì khiến bạn hoàn thành được vai diễn này?

Tôi không biết mọi người nghĩ gì hay cảm thấy tôi diễn như thế nào, tôi chỉ nghĩ trong đầu một điều rằng mình làm hết sức có thể thôi. Những cái gì mà tôi trải nghiệm trước đó thì tôi tin nó vì tôi đã trải nghiệm rồi, khi mình tin thì khán giả mới tin.

Avin Lu nhớ thời còn làm bông gòn, bán thuốc lá: Sài Gòn vất vả nhưng mà dễ sống nếu mình có mục tiêu! - Ảnh 8.

Điều tôi luôn tâm niệm là niềm tin với vai diễn, với hoàn cảnh, với tình huống và con người mình đặt vào nhân vật. Nếu như mình không tin thì không ai tin mình cả, khi tin rồi thì tôi thấy mình đã quay trở lại con người của mình 10 năm trước. Tôi và đạo diễn Lê Minh Hoàng đã phải tìm đến những nơi mà 10 năm trước tôi đã từng ở, dưới Thủ Đức là chỗ tập nhảy, chỗ ăn uống chỗ sinh hoạt với mọi người và là nơi đầu tiên hẹn hò, để tìm lại những cảm giác ngày xưa. Tiền kỳ khá quan trọng nên tôi và anh Hoàng chị Thu Anh cũng đã ngồi làm việc với nhau về tư tưởng trước đấy. Một khi tôi đã trải qua rồi, tôi lại có niềm tin và có cả tiền kỳ nữa thì đối với tôi vai diễn này khá suôn sẻ.

Khi diễn với Hồ Thu Anh bạn có khớp không? Nhiều người nói Hồ Thu Anh là cô gái có ánh mắt nhìn cháy áo luôn!

Cái khớp đó lại hợp với nhân vật. Mới đầu, theo kinh nghiệm của tôi thì tôi phải làm quen với bạn diễn liền để tạo chemistry (tương tác cảm xúc). Lần đầu gặp, chị Hồ Thu Anh lạnh lùng lắm, nhưng anh Hoàng bảo đó là biểu cảm cần cho nhân vật. Thế nên tôi diễn được những cảnh thân mật hơn, những cảnh cần cảm xúc nhiều hơn thì tôi và chị Thu Anh cũng đã chia sẻ rõ với nhau, làm việc một cách chuyên nghiệp.

Đóng xong phim rồi thì có giai đoạn nào bạn cảm thấy mình vẫn là Vũ?

Chuyện đấy có xảy ra khoảng 2 tháng sau khi quay xong, còn những cảnh phải quay mưa thật, phải sau dịch mới quay được, những cảm giác đó tôi vẫn giữ lại. Bởi vì tôi đã từng trải qua, cảm xúc đó là của tôi chứ không vay mượn ai cả. Dù tôi có say nắng tiếp hay tôi có là Vũ thì tôi vẫn là tôi, xong phim tôi chỉ điều chỉnh lại con người của mình cho hợp với công việc, đôi khi mình ngây ngô hay khờ khạo với tình yêu thì tôi vẫn là tôi thôi.

Avin Lu nhớ thời còn làm bông gòn, bán thuốc lá: Sài Gòn vất vả nhưng mà dễ sống nếu mình có mục tiêu! - Ảnh 9.

Vũ trong phim là bao nhiêu phần trăm con người của bạn ngoài đời thật?

Chắc khoảng 90% Vũ trong phim là con người thật của tôi so với hồi xưa thôi, còn tôi của bây giờ thì khác rất nhiều. Tôi nhận ra mình khác là vì anh Lê Minh Hoàng đã đưa tôi về những nơi mà tôi đã ở ngày xưa. Tôi không nghĩ tiền kỳ phải nặng nề như vậy luôn, có đôi lần tôi cũng trách anh Hoàng rằng “trời ơi, sao ông đạo diễn này ông khó tính thế, cái gì cũng bắt ép”, nhưng đến bây giờ tôi mới thấy điều đó rất quan trọng. Tôi nghĩ về những điều mà mình đã đi trước đây, đã cùng với anh Hoàng tìm lại cảm giác ở đó giúp tôi vào mood liền. Cảm ơn anh Lê Minh Hoàng và cảm ơn chị Thu Anh rất nhiều.

Đừng đặt nặng việc phải làm ca sĩ hay diễn viên, chỉ đơn giản là làm nghệ thuật thôi!

Bạn từng nói bạn muốn theo đuổi dòng nhạc R&B, sân khấu chính là cuộc đời, vậy còn điện ảnh thì là gì?

Tôi tiếp xúc với sân khấu đầu tiên là nhảy. Trước đó quan niệm nghề ca sĩ rất xa vời so với hoàn cảnh của tôi, vì tôi ở quê toàn làm nông, trâu bò chứ không hiện đại như Sài Gòn, nên không dám nghĩ tới mình sẽ làm ca sĩ. Tôi mê hát từ nhỏ, thời mẫu giáo tôi cũng hát rồi, cấp 1, cấp 2 cũng là lớp phó văn thể mỹ, nói chung tôi rất thích hát, chỉ là không nghĩ tới ca sĩ thôi. Ngày đứng trên sân khấu The Voice có rất nhiều người nói rằng chỉ cần yêu nó, muốn làm nó thì mọi thứ sẽ ổn, tôi cũng tin điều này từ từ.

Tôi chuyển qua điện ảnh là bởi vì trong điện ảnh ảnh có hát. Thật sự tôi cũng không thành công lắm trên chính con đường ca hát, từ khi thi The Voice xong tôi bị mất phương hướng và có rất nhiều khó khăn trong quá trình tìm ra chất nhạc của mình. Khoảng lặng đó khiến công việc của bị trì trệ. Sài Gòn Trong Tôi cho tôi được hát, được tìm lại con người của mình ngày xưa, đấy là lý do chính mà tôi đi casting phim này.

Avin Lu

Hình ảnh nhút nhát đầu phim giống như tôi ngày xưa vậy. Tôi cũng không tin mình sẽ làm ca sĩ, không tin là tôi hát hay, mọi người toàn nói tôi đi làm dancer đi đừng đi hát nữa. Sau này, khi tự tin, trau dồi và giỏi hơn, tôi lại vô tình tìm thấy Sài Gòn Trong Mưa, vừa có hát vừa có đúng cái background của nhân vật là một chàng trai ngây ngô vừa vào Sài Gòn, cũng đam mê âm nhạc mà không dám nói với ai cả.

Avin Lu nhớ thời còn làm bông gòn, bán thuốc lá: Sài Gòn vất vả nhưng mà dễ sống nếu mình có mục tiêu! - Ảnh 11.

Giờ Avin vẫn đang đi học thêm về diễn xuất chứ?

Tôi có, vấn đề diễn xuất và tất cả mọi thứ của tôi bắt nguồn từ nhà thờ. Khi ở ngoài Bắc trong nhà thờ tôi được tiếp xúc với đàn piano, đàn ghita, hát thánh ca rồi tập diễn những vở kịch trong kinh thánh được người ta làm lại trong những dịp quan trọng như Noel chẳng hạn. Sau khi vào Sài Gòn tôi không có suy nghĩ mình làm ca sĩ nhưng tôi lại có suy nghĩ mình thích làm những cái gì đó liên quan đến nghệ thuật nên tôi thi Sân Khấu Điện ảnh sau khi thi Sân khấu Điện ảnh xong thì khoảng 1 năm tôi đóng vai quần chúng cho Sân khấu kịch Hồng Vân, rồi nhận những quảng cáo hay đi quay cần diễn xuất. Học ở trong trường học ở ngoài cho tôi biết được nhiều thứ về diễn xuất hơn. Ngay cả việc đi casting, tôi casting đậu phim Sài Gòn Trong Cơn Mưa tôi cảm thấy tôi đã tự tin hơn về phân tích nhân vật, đường dây kịch bản, cảm xúc, nhấn nhá, chia nhịp, câu cú. Tôi cảm thấy vững chắc và tự tin hơn rất nhiều. Ở phim thứ hai này tôi cũng phải đầu tư, đầu tư rất nhiều làm sao để tôi phải tin vào nhân vật luôn.

Tôi có học thêm diễn xuất ở anh Lion Lê. Anh có chỉ cho tôi thế nào là casting mọi thứ rõ ràng hơn, thứ mà chưa ai nói với tôi về vấn đề đó cả. Casting là một công đoạn nằm ngoài chưa tính đến việc mình vào nhân vật, mình vào kịch bản như thế nào.

Đối với bạn điện ảnh là một cánh cửa hay một cuộc thử lửa?

Là một cái duyên, một người bạn. Có lần tôi tâm sự với Vũ không lẽ mình đi đóng phim liền thì âm nhạc của tôi phải làm sao. Tôi suy nghĩ cả một tuần tự nhiên một tích tắc nào đó trong đầu tôi nghĩ ra rằng nếu tôi đi ca sĩ thì mình không đủ lực và không đủ sức, mọi thứ đều quá to lớn so với tôi, để làm được một MV cần rất nhiều tiền và rất nhiều thứ khác. Tôi không đủ tự tin mình có thể tạo hit hay làm nên điều gì đó thật lớn trong âm nhạc. Thì thôi người bạn điện ảnh dìu dắt mình, đi cùng mình, mình vẫn được hát, được trải nghiệm. Nhiều khi tôi đi phim điện ảnh tôi lại có MV và có được những cơ hội để thể hiện bài hát của những nhạc sĩ lớn. Thế nên tôi quan niệm điện ảnh nó như người bạn đi chung một chặng đường với mình chứ tôi không to tát vấn đề đi theo điện ảnh bỏ bê nhạc hay đi theo nhạc bỏ bê điện ảnh.

Avin Lu nhớ thời còn làm bông gòn, bán thuốc lá: Sài Gòn vất vả nhưng mà dễ sống nếu mình có mục tiêu! - Ảnh 12.

Và từ bây giờ trở đi, điện ảnh sẽ là sự kiểm chứng?

Tôi không đặt vào khuôn mẫu như vậy. Bây giờ tôi chỉ nghĩ trong đầu rằng những cái gì tới với mình đều có lý do đều có duyên hết và hơn nữa cái duyên đó lại dính tới âm nhạc thì tôi càng vui. Tôi chỉ sợ tôi không làm được gì thôi, khi người ta cần mình và mình tạo ra được giá trị nghệ thuật rồi, thì dù là phim, âm nhạc, ca hát hay nhảy thì đó đều là con người tôi và tôi luôn theo đuổi. 

Tôi không đặt nặng chuyện mình phải làm ca sĩ, phải làm diễn viên, làm dancer hay hướng tới một cái gì to lớn cả, tôi muốn hướng tới hình tượng nghệ sĩ là người làm nghệ thuật. Ai nói tôi làm gì thì tôi sẽ nói rằng mình làm nghệ thuật thôi.

Avin Lu

Bình thường mọi người vẫn nghĩ nghề diễn viên là nghề sang chảnh, hào nhoáng, bạn nghĩ sao?

Lúc chưa đi casting phim tôi nghĩ diễn viên là nghề sang chảnh, hào nhoáng. Đi casting lúc nào tôi cũng phải ăn mặc chỉn chu, mặt makeup kĩ càng đúng kiểu idol. Khi đụng vào điện ảnh thì “gãy tay” ngay, điện ảnh là đời sống, là con người của mình chứ không phải là vẻ bề ngoài, là những tố chất mà nghề cần. Ví dụ như tôi là ca sĩ, tôi vào trong công ty thì họ sẽ tạo cho tôi hình tượng là idol thì suốt ngày tôi chỉ đi theo hướng đó thôi, đi gặp mọi người tập luyện cũng phải make rồi ăn mặc các thứ, tôi cảm thấy đó không phải là tôi, nhưng làm nhiều thì nó thành thói quen. Tôi nghĩ trong đầu mình rằng đó là công việc, dần sau này cho đến bây giờ tôi cảm nhận được mình cứ là mình thôi. Cái quan trọng nhất của nghề này là mình tạo ra được giá trị nghệ thuật không, chứ không phải là vẻ bề ngoài.

Avin Lu nhớ thời còn làm bông gòn, bán thuốc lá: Sài Gòn vất vả nhưng mà dễ sống nếu mình có mục tiêu! - Ảnh 14.

Có thể thấy bạn bước đi khá chậm rãi trong ngành nghệ thuật, tốc độ đó là do bạn muốn hay bạn buộc phải như vậy?

Tôi không quyết định được tốc độ của mình. Ai mà không muốn đi nhanh, ngày xưa tôi muốn đi nhanh cực kỳ, tôi muốn phải làm sao đó để mình thành công, phải làm sao để mình bớt khổ đi chứ mình đang cực quá. Nhưng bây giờ mới nhận ra những cái khổ đó mới là bài học quý, nhiều khi người giàu phải bỏ tiền ra để mua những khóa học kỹ năng sống, nhưng cuộc đời lại dạy tôi rồi, thế nên là tôi thôi quyết định việc mình đi chậm hay nhanh mà chọn học những gì, trải  nghiệm được những gì, chậm nhưng mà chắc, nhiều khi nhanh quá lại thành ra dục tốc bất đạt.

Avin Lu nhớ thời còn làm bông gòn, bán thuốc lá: Sài Gòn vất vả nhưng mà dễ sống nếu mình có mục tiêu! - Ảnh 15.

Có bao giờ bạn nghĩ nếu mình có điều kiện hơn thì mình sẽ ở vị trí khác?

Tôi bị so sánh từ lúc học cấp ba với các bạn trong lớp, khi đó tôi phải đi bằng xe bus, phải đi làm thêm còn các bạn khác không như vậy, họ rất hạnh phúc, có tiền ăn xài mà chẳng phải lo lắng về cuộc sống như tôi. Lúc đấy tôi rất giận mẹ, giận gia đình cũng buồn lắm chứ. Thế nhưng tới bây giờ tôi nghĩ rằng nếu như tôi đầy đủ về mặt kinh tế về gia đình về mọi thứ thì bây giờ đã khác thật nhưng mà sẽ không có trải nghiệm, trải nghiệm là thứ mà tiền không mua được, tiền có thể kiếm được chứ trải nghiệm thì không.

Avin Lu

Nhờ hành trình đã trải qua tôi đã biết được cách làm sao để kiếm được tiền, làm sao để trụ lại được ở Sài Gòn nhiều khi ba mẹ bao bọc quá, điều kiện kinh tế đầy đủ quá thành ra tôi lại sinh hư đấy chứ không có quyết tâm như bây giờ.

Thế Avin Lu của tương lai sẽ ra sao?

Có thể mọi người sẽ nghĩ tôi là người hóa thân hay, nhạy bén về ca hát. Tôi thấy tôi có thể cảm được nghệ thuật, đi xa được với nghệ thuật đặc biệt là về âm nhạc. Tôi không may mắn ở con đường làm nhạc nên rất mong mọi người công nhận tôi trong điện ảnh. Mọi người có thể nhìn tôi ở trên màn ảnh, có thể nghe tôi hát, ở đâu đó cho tôi một lời động viên rằng "hát hay như vậy thì quyết tâm làm ca sĩ đi". Tuy là một lời nhỏ vậy thôi nhưng sẽ cho tôi quyết tâm lớn đấy!

Avin Lu nhớ thời còn làm bông gòn, bán thuốc lá: Sài Gòn vất vả nhưng mà dễ sống nếu mình có mục tiêu! - Ảnh 17.

Bạn đang "ở đây, bây giờ" là nhờ ôm mộng hay đã vỡ mộng?

Là cả hai, không hẳn là ôm mộng cũng không hẳn là vỡ mộng. Là mình biết được mình mộng cái gì, mình rõ được cái mộng đấy và tiến gần với nó hơn chứ không còn mơ mộng cao quá hay xa vời quá để rồi vỡ mộng. Cái mơ mộng của mình rõ ràng hơn, là hình hài nhìn thấy được, không phải là chỉ nghe qua thôi.

Cảm ơn Avin Lu vì cuộc phỏng vấn, hi vọng sắp tới sẽ được gặp bạn nhiều hơn trong những sản phẩm nghệ thuật!

Avin Lu nhớ thời còn làm bông gòn, bán thuốc lá: Sài Gòn vất vả nhưng mà dễ sống nếu mình có mục tiêu! - Ảnh 18.

Sài Gòn Trong Cơn Mưa khởi chiếu từ 6/11 tại các cụm rạp trên toàn quốc.

Theo: Kenh14

Cùng chuyên mục

Điện ảnh Việt Nam

Netizen chia phe khen chê lẫn lộn chàng Trịnh Avin Lu của Em Và Trịnh: Người bảo quá hợp, phe kêu chưa đủ gầy

Không giống với 3 nàng thơ trước đó, màn lộ diện của chàng Trịnh Avin Lu trong Em Và Trịnh lại gây ra nhiều tranh cãi.

Điện ảnh Việt Nam

NÓNG: Em Và Trịnh chính thức công bố nhân vật đóng Trịnh Công Sơn với tạo hình sao y bản chính!

Ekip của Em Và Trịnh đã mất đến 2 tháng để chọn ra gương mặt sáng giá nhất vào vai vị cố nhạc sĩ tài ba.

Điện ảnh Việt Nam

Tưởng chàng Trịnh (Em Và Trịnh) là ai xa lạ, hóa ra người quen vừa gặp ở Sài Gòn Trong Cơn Mưa nè!

Người đảm nhận trọng trách tái hiện hình ảnh nhạc sĩ Trịnh Công Sơn trong Em Và Trịnh chính là Avin Lu của Sài Gòn Trong Cơn Mưa.

Điện ảnh Việt Nam

Phim tài liệu về đời nghệ sĩ tuồng cổ đầy gian truân Đoạn Trường Vinh Hoa mạnh mẽ ra rạp cuối năm

Bộ phim Đoạn Trường Vinh Hoa ra rạp với nỗ lực ủng hộ bộ môn nghệ thuật tuồng cổ vốn đang mai một dần ở miền Tây.

Điện ảnh Việt Nam

Kaity Nguyễn bị nghi là Mỵ Châu thời 4.0, vác cả gia tài dâng trai ở Gái Già Lắm Chiêu 5?

Trích đoạn mới từ Gái Già Lắm Chiêu 5 hé lộ pha dằn mặt cao tay của Lý Lệ Hà (NSND Lê Khanh) dành cho cô em Lý Linh (Kaity Nguyễn).

Điện ảnh Việt Nam

HOT: Vệ Sĩ Sài Gòn được Hollywood remake, Chris Pratt và Ngô Kinh đóng lại vai Kim Lý, Thái Hoà nha!

Vệ Sĩ Sài Gòn bản Mỹ do anh em nhà Russo sản xuất và hai siêu sao Chris Pratt - Ngô Kinh thủ vai chính.

Điện ảnh Việt Nam

Ekip Em Là Của Em bật mí nữ chính bí ẩn Jessica Hoàng Anh, nghe như Ngô Kiến Huy giả gái vậy ta?

Không thể loại trừ khả năng Ngô Kiến Huy đã đích thân làm Jessica Hoàng Anh trong bộ phim mới Em Là Của Em lần này.

Điện ảnh Việt Nam

Avin Lu sửng sốt chết tôi rồi khi biết Sài Gòn Trong Cơn Mưa có cảnh nóng, Hồ Anh Thu hồn nhiên vì bạn trai có ghen đâu!

Hóa ra trước khi thể hiện những cảnh nóng ở Sài Gòn Trong Cơn Mưa, Avin Lu đã vô cùng bối rối.

Điện ảnh Việt Nam

Huyền Lizzie hậm hực vì không ăn được Mạnh Trường, Kiều Anh bật mí cảnh nóng giả trân ở Hồ Sơ Cá Sấu

Buổi họp báo Hồ Sơ Cá Sấu diễn ra trong không khí vui tươi hào hứng vì những chia sẻ rất thật và thú vị của dàn diễn viên.

Đăng nhập

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký

Đăng ký tài khoản

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập